Review Umineko no Naku Koro ni – Don Quixote của thể loại trinh thám

25/12/2020
Review Umineko no Naku Koro ni
48
Views

Trước khi vào, nếu bạn hỏi nên thưởng thức tác phẩm này thế nào, thì xin trả lời là hãy đọc manga hoặc chơi Visual Novel, chứ lạy trời đừng xem anime. Với manga bạn sẽ được hình ảnh chất lượng hơn, do VN ra khá sớm, đồng thời với pacing không dễ chấp nhận hơn nhiều, còn nếu bạn chọn VN, bù lại, bạn sẽ có một trải nghiệm hoàn thiện hơn, phần lớn đến từ việc nó có thêm nhạc.

Chắc đây ai khả năng cao cũng biết Don Quixote, của Miguel de Cervantes, tôi cũng dám chắc rằng nhiều người ở đây chỉ biết tới nó vì mẩu chuyện mà có một ông già điên cưỡi ngựa đánh nhau với cối xay gió. Nhưng nếu ta nhìn lại vào thời điểm ra mắt của tác phẩm, đây có lẽ đã là một trong những tác phẩm mang tính cách mạng nhất trong lịch sử văn học.

Nó là một tác phẩm văn học bình luận về văn học, một câu chuyện kiếm hiệp…phê bình kiếm hiệp, là một tác phẩm mà đã lấy cái môtip kiếm hiệp thông thường, và rồi mở rộng nó, mang lại cho độc giả những câu chuyện đầu tiên có xuất hiện sự phát triển của nhân vật. Điều này khiến cho nó được nhiều người coi là tác phẩm mà đã tạo ra ranh giới giữa tiểu thuyết xưa và tiểu thuyết hiện đại.

Umineko no Naku Koro ni, hay khi mòng biển khóc, gọi thân thương bởi độc giả vn là mèo biển, lại không nhận được nhiều sự chú ý như vậy, nó cũng chẳng tạo ra ranh giới của bất kỳ thứ gì cả. So sánh với số lượng bản in kỷ lục của Don Quixote, số lượng người biết Umineko chỉ như nắm cát trên sa mạc.

Review Umineko no Naku Koro ni

Được viết bởi Ryukishi07 (chú 7), tác giả của Higurashi, mèo biển có thể được coi là người con bị ghẻ lạnh của chú (đm deen), nhưng tôi có thể chắc chắn với các bạn rằng, nó không hề kém cạnh ve gáy, thật ra là còn hơn. Do nếu chỉ vì sự nổi tiếng của nó tôi đã không đem nó so sánh với một huyền thoại như Don Quixote. Không, không, đó là do kể cả sau 400 năm phát triển của văn học, giống như Miguel đã từng làm với kiếm hiệp, chú 7 đã phá được cái giới hạn của thể loại trinh thám.

Tháng 10 Năm 1986, gia tộc Ushiromiya lại lần nữa tụ họp trên hòn đảo tư nhân Rokkenjima. Họ cứ mỗi năm một lần lại về đây, khi đó các gia đình lại cùng ngồi trên một chiếc bàn. Do đây là một gia tộc tỷ đô, và nếu bạn đã từng ít ra tiếp xúc với văn học, bạn biết thừa rằng chuyện tranh giành quyền thừa kế giữa các thành viên chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi.

Đó không phải là vấn đề của Battler, nhân vật chính của chúng ta, và các người con khác cần quan tâm, đó là chuyện người lớn mà, hãy để họ tự giải quyết…Nhưng có thứ mà kể cả những đứa trẻ vô tư mới lớn đó cũng không thể làm ngơ, Truyền thuyết về phù thuỷ Vàng Beatrice.

Các cánh cửa không ai động mà mở, những tai nạn tưởng rằng như không thể, hay cả những con bướm vàng thi thoảng lại bay qua lại ở đằng xa, tệ hơn nữa, người trong nhà sẽ luôn được nhắc lại về sự tồn tại của bà, qua bức chân dung khổng lồ ngay giữa nhà, cùng với đó là chiếc tấm văn bia được khắc những dòng thơ của một nghi lễ tế nào đó.

Chúng muốn nhắc mọi người ở đây rằng dù Ushiromiya Kinzo là người đứng đầu gia đình nhưng chủ nhân hòn đảo là bà, phù thuỷ với sức mạnh vô biên Beatrice, bà đã cho ông ta 10 tấn vàng để tạo nghiệp và sau hàng thập kỷ, đã đến lúc ông trả cả nợ lẫn lãi.

Điều gì đến rồi cũng sẽ đến, vào những ngày đó, mỗi đêm một lần, cả 18 thành viên lần lượt bị sát hại. Họ cùng chết trong những hoàn cảnh oái oăm như trong phòng kín với không lối thoát rồi còn cả những cái xác biết đi. Họ cùng lên một hòn đảo, rồi cùng kẹt trong đó, ở giữa một cơn bão lớn, nhưng khi mòng biển kêu lần nữa, sẽ không còn ai sống sót trở về.

Đọc cái tóm tắt là hiểu rằng đây là một tác phẩm trinh thám. Trinh thám ở đây sẽ được định nghĩa là bất kỳ tác phẩm nào bảo gồm bí ẩn, quá trình giải án, có tính kích thích sự tò mò và quan trọng nhất là đáp ứng cả 10 bộ luật của Knox.

Review Umineko no Naku Koro ni

Có thể nói trinh thám truyền thống gần đây đã gần như đã “chết”, hiện nay phần lớn tác phẩm mang cái mác “mystery” thường chỉ coi nó là một công cụ, với gần cả vế sau của định nghĩa “trinh thám” chẳng còn được ai quan tâm. Đừng hiểu nhầm, đây không phải lỗi của độc giả hay tác giả, điều trên đơn giản xảy ra do khuôn mẫu truyền thống không thể đáp ứng được những thước đo của hiện đại.

Các tác phẩm trong thời kỳ hoàng kim của trinh thám thường rất trọng diễn biến nhưng đổi lại, thiếu hụt nhiều ở mảng nhân vật, các câu chuyện cũng phụ thuộc quá nhiều vào sự kịch tính từ bí ẩn mà lại thiếu những tương tác nhân vật và các sự kiện cao trào. Nguyên nhân dẫn tới vấn đề trên cũng dễ hiểu, đây là tác phẩm TRINH THÁM, tất nhiên bí ẩn phải đặt lên hàng đầu, dù kể cả khi đó là lí do dẫn tới cái chết của thể loại này. Và rồi ta có mèo biển… một tác phẩm nằm mập mờ giữa cả truyền thống và hiện đại

Nếu chỉ cần khai thác triệt để cái premise trên thôi nó cũng thừa sức trở thành một câu chuyện hay rồi, nhìn qua, nó hội tụ mọi thứ, tranh chấp tài sản, số lượng nhân vật lớn khó thấy, án mạng trong phòng kín,.., Nhưng đây là chú 7, và chú thể nào cũng sẽ phức tạp mọi thứ lên. Vì thế câu chuyện đã đi cùng một premise nữa, it’s all magic, b****es.

Từ từ, bạn hỏi, nếu có là do phép thuật rồi, thì còn có lí do gì để giải, nó còn phạm một trong những điều luật cơ bản của Knox về sự can thiệp của yếu tố siêu nhiên trong câu chuyện.
Nhưng tôi cũng chẳng hề nói nó là một câu chuyện thông thường. Đầu tiên phần lớn câu chuyện không phải là câu hỏi Whodunit và How Dunit của trinh thám thường thấy, đây là câu hỏi về xác suất.

Hãy tiếp tục câu chuyện phía trên nhỉ, kể cả khi đã thấy những sự kiện bất khả thi, Battler vẫn luôn khăng khăng rằng, mọi thứ, đều chỉ là chiêu trò, anh dám thách thức cả phù thuỷ vàng toàn năng Beatrice, là sự bắt đầu của trò chơi giữa phù thuỷ và con người. Cách mở đầu này thường khá hiếm thấy trong trinh thám. Thay vì một thám tử biết mọi thứ, nhân vật chính của chúng ta là một kẻ thiếu kinh nghiệm, cố phủ định mọi thứ không có lợi cho mình với chẳng một chút bằng chứng nào.

Thế “trò chơi” mà tôi nói tới bên trên là gì. Đó là mà ván cờ, một ván cờ mà nhằm tìm ra nguyên nhân thực sự của vụ thảm sát, là phép thuật hay chiêu trò.

Trong Umineko, cũng như ngay trong đời thật, phép thuật cũng chỉ là ảo ảnh, chỉ có làm được những thứ con người người làm được, các hiệp sĩ bóng đêm với thanh kiếm ánh sáng khi nhìn trực diện cũng chỉ là những con dao. Nhưng khi kết quả là thứ không thể chối cãi, với không một bằng chứng, thứ ảo ảnh đấy lại trở thành thứ pháp thuật đáng sợ nhất.

Cả ván cờ này được ví như chiếc hộp và con mèo của Schrödinger. Nếu bỏ một con mèo vào một chiếc hộp kín, rồi dùng găng tay vô cực búng tay một phát thì cho đến khi chiếc hộp được mở ra, không ai có thể biết được tình trạng của con mèo, tỷ lệ sống/chết sẽ luôn là 50/50, và sẽ không có cách nào phủ định bất kỳ một khả năng nào.

Trò chơi của phù thuỷ là chiếc hộp và con mèo nhưng với vô vàn khả năng, chừng nào chiếc hộp không được mở, phù thuỷ sẽ có thể tạo ra vô vàn thứ phép thuật. Còn con người thì sao, để thắng được trò chơi họ phải tìm ra những xác suất thực sự, những thứ thực sự có thể xảy ra trong đó, nhìn thấu thứ ảo ảnh tuy có thể là câu trả lời dễ dàng, cũng chỉ bao quanh cái hộp.

Review Umineko no Naku Koro ni

Vì vậy, chừng nào xác suất của việc các hành động trên có thể thực hiện bởi con người lớn hơn không, thì dù có nhỏ đến mấy, nó cũng đủ để phủ nhận sự tồn tại của phép thuật. Và đó là trò chơi của chúng ta, tìm ra những sự kiện mà có thể xảy ra với chỉ qua sự can thiệp của con người cho từng vụ án, miễn là xác suất không bằng không, nhưng nếu chỉ cần nếu có một cái chết không có sự giải thích, phù thuỷ sẽ thắng.

Nó mở rộng phần phá án thường thấy trong các tác phẩm truyền thống, từ chỉ lấy một đống bằng chứng rồi giải án, thành một cuộc chơi ly kỳ giữa kẻ biết tất cả và kẻ thiếu hiểu biết. Ta thấy những giả thuyết thực sự, những suy luận mà một người như ta thực sự có thể sẽ đưa ra, rồi thấy, từ từ, cùng với độc giả, Battler trưởng thành qua mỗi bàn cờ, không chỉ qua cách nhìn nhận mà cả cách suy luận, từ một người còn không dám suy tội cho các thành viên gia đình thành một người dám thay đổi cả “sự thật”.

Nếu đến giờ bạn vẫn chưa hiểu, xin chúc mừng, ta mới nói hết phần premise, giờ hãy xem cách khai thác của chú 7. Xin đừng lú vội.

Nếu ta chỉ để cái hộp mèo ở yên, ta sẽ có một chiến thắng dễ dàng cho con người, cứ nghĩ ra những giả thuyết lố bịch nhất có thể là ổn rồi. Cũng vì thế ta được giới thiệu một trong những cách exposition ( tiết lộ thông tin bằng lời nói nhân vật ), thông minh nhất hiện nay, RED TRUTH. Mọi điều nói bằng màu đỏ là sự thật không thể chối cãi, không cần giải thích.

Đây không chỉ là cách đặt ra giới hạn mà còn chính là gợi ý cho người đọc. Một trong những vấn đề chính tôi có với các tác phẩm đình đám như Sherlock Holmes hay Hercule Poirot là quá nhiều thông tin bị đút vào mồm độc giả nhưng lại vẫn thiếu quá những giới hạn, như là có bao nhiêu thủ phạm, thủ phạm không thể đi đường nào, không thể giết người bằng cách nào, vân vân và mây mây.

Nếu không có ranh giới giữa việc có thể và không thể, sẽ có khá nhiều giả thuyết của độc giả đôi khi có thể khiến chính cái câu trả lời thực sự trở nên nhạt nhoà. RED TRUTH là cách chú 7 thu hẹp chiếc hộp, do nếu chiếc hộp trải dài vô biên, mọi chẩn đoán dù có xl đến đâu cũng có thể đúng, khi đó còn gì thú vị trong câu chuyện nữa.

Đọc đến đây chắc bạn sẽ có hai câu hỏi, thứ nhất, thế cuối cùng knox vẫn bị ăn vả, cũng chỉ như các tác phẩm hiện đại khác, sao có thể được gọi là khác biệt ? Và thứ hai, red truth chẳng phải chỉ là một dụng cụ cốt truyện nhằm kéo dài câu chuyện, sao có thể gọi là thông minh. Cả hai câu hỏi trên đều có thể trả lời bằng một từ: chơi chữ.

Hãy tưởng tượng giả thuyết mà ta đưa ra là một dấu chấm trong một không gian ba chiều, chiếc hộp càng to thì càng dễ tìm ra một toạ độ bên trong, và theo luật chơi, chỉ cần ta ở bên trong là đủ để chứng minh vụ án không liên quan gì tới phép thuật, Red truth là cách bên phù thuỷ thu nhỏ không gian của chiếc hộp, từ chối giả thuyết đối phương, và khiến cho phía bên kia phải chật vật hơn để tìm các xác suất.

Nhưng đổi lại, nó cũng lại giúp tạo ra và củng cố các giả thuyết phía sau của phía con người. Nhiệm vụ của ta, là phải tìm câu trả lời “đúng nhất”, gần với “sự thật” nhất. Và hãy nhớ về bản chất của phép thuật, nếu ta tìm được sự thật kia, trò chơi coi như kết thúc, với phần thắng thuộc về tay thám tử. Việc thu hẹp phạm vi nhìn có vẻ như một cách đơn giản để xoá đi những câu trả lời sai, giảm xác suất của chúng còn không, nhưng với những kẻ tinh mắt, nó còn là dẫn chứng cho những giả thuyết của họ.

Cái thất bại đó cũng sẽ không chỉ dừng ở một cái vụ án, do khi người chơi đã hiểu được bản chất, việc giải những cái chết còn lại dễ như ăn bánh. Nếu giờ bạn vẫn không hiểu, hãy thử tưởng tượng một tình huống giả tưởng:

Có một cái bánh mì trên bàn bị ăn vụng, phù thuỷ nói bằng chữ đỏ:” không ai ăn chiếc bánh mì khi vào phòng”. Khi đó những giả thuyết dễ tìm nhất sẽ không thể được sử dụng nữa, nhưng cũng nhờ thế, mà ta thu hẹp được phạm vi, ta biết được thủ phạm phải làm khi ở ngoài căn phòng hoặc ăn nó ngay khi nó ra lò. Lúc đó phù thuỷ đã bị đưa vào thế bất lợi hơn với trước, nếu cứ cố tiếp tục phủ định, sự thật sẽ bị phơi bày, kết quả là bên phù thuỷ thua luôn cả ván cờ.

Review Umineko no Naku Koro ni

Hãy nhớ, đến cuối đây cũng là trò chơi, hai bên phải chiến đấu ở hai vị trí công bằng. Một vũ khí mạnh như RED TRUTH cũng có điểm yếu của nó, nhiều người có thể nhìn qua cách sử dụng và không sử dụng của người kia mà đoán được cả thế cờ. Dùng red truth là phải biết lúc dùng, tiết lộ quá nhiều thì bạn sẽ phải đối mặt với một thất bại không thể tránh khỏi, song không tiết lộ gì thì bạn sẽ thất bại ngay tức khắc.

Điều trên cũng áp dụng với bộ luật của Knox, chi tiết điều luật không phải là không được có yếu tố siêu nhiên, mà là không được có những yếu tố siêu nhiên không được giải thích. Điều đó đồng nghĩa rằng, mọi yếu tố siêu nhiên sẽ được sử dụng nếu nó không ảnh hưởng tới quá trình phá án. Điều này mở rộng câu chuyện ra vô vàn hướng.

Tạo ra những tình huống hết sức lôi cuốn, những nhân vật hết sức sáng tạo mà nếu không giả tưởng thì sẽ không bao giờ tồn tại trong mạch chuyện, và đặc biệt là những trận đánh tầm vóc vượt xa cả nhiều tác phẩm hành động, dùng để minh hoạ các cuộc đấu trí nằm sau. Đến cuối phép thuật với người theo dõi trực tiếp chỉ là hua tay múa chân, nhưng ta chỉ là người đọc,không chứng kiến thứ gì cả, khi đó, một chút màu mè thì có sao.

Chứ chú 7 tuân thủ rất chặt chẽ cả hai bộ luật knox và dine, nhưng không phải theo cách làm phim bị kẹt theo một khuôn mẫu, mà sử dụng hai bộ luật này để phá vỡ giới hạn những thứ mà một tác phẩm trinh thám có thể làm, nó là cả vũ khí và khó khăn cho cả hai bên, là lí do ta có một bé loli đi thi hành luật Knox (best girl).

Giống red truth, luật của knox nhìn qua có thể chỉ là một giới hạn, nhưng nếu biết cách áp dụng, nó có thể mở qua các kết quả mà vượt xa mong đợi của bất kỳ ai.

Chắc bây giờ bạn thấy rằng từng đây quá nhiều, bạn không phải lo, tất cả chỉ sẽ được chia đều vào 8 ep, chia đều làm 2 phần, Question Arc và Answer Arc .Oh god, mọi người bội thực hết rồi à.

Mỗi một ep trong Umineko là một câu chuyện song song, cùng một bối cảnh và kết cục không khác nhau mấy nhưng có diễn biến khác hoàn toàn, sau mỗi ván đấu, sẽ với chỉ có Beatrice và Battler là sẽ còn nhớ sự kiện vừa xảy ra, tiếp tục một ván cờ mới, vụ thảm sát lại cứ thế lặp lại. Có thể nói mỗi tập là một cách nhìn vào vụ thảm sát ở hòn đảo Rokkenjima năm đó.

Việc chia tập thế này giúp đa dạng hoá và tạo ra trình tự cho cốt truyện. Không những thế, nó cũng tạo ra không gian để chú 7 phát triển thêm chiều sâu cho cả nhân vật và câu chuyện.

Một đặc điểm thường thấy trong mọi tác phẩm của chú 7 mà tương đồng nhất với các tác phẩm trinh thám là chú dành rất nhiều thời gian để xây dựng câu hỏi.

Để sự phức tạp và rối chí này có thể thành công, chú bảy có sự đầu tư rất nhiều vào chi tiết. Trong cả 4 ep đầu (và nếu muốn thì cả 2 ep sau nữa) đều dành thời gian làm rõ từng địa điểm, khả năng và những giới hạn của thế giới. Súng của Chekhov, điều luật mà bắt mọi câu chuyện không được phép có chi tiết thừa thãi. Tin tôi đi, chú 7 tuân thủ cái luật này một cách rất nghiêm túc.

Dù đúng các câu chuyện gần trông có vẻ như không liên quan đến nhau, sẽ có luôn những đặc điểm không thay đổi giữa các phần, và những chi tiết, gợi ý mà ảnh hưởng trực tiếp tới cách ta giải cái vụ thảm sát kia.

Các chi tiết trên có vẻ nhỏ, nhưng chúng chính là chiếc chìa khóa mở cánh cửa tới sự thật về sự kiện của cái ngày định mệnh đó. Nó được giấu đi trong những đoạn hội thoại, nhưng hành động nhỏ nhất, từ những lời tán gẫu, đến cả những câu sỉ nhục, mọi chi tiết trong mèo đều có mục đích gì đó giúp người đọc giải được bí ẩn, kể cả bait, cũng có thể là một chiếc kim chỉ bàn, giúp định hướng người xem.

Review Umineko no Naku Koro ni

Tất nhiên chi tiết thường được nhắc tới nhất trong cả Umineko, và cũng là chi tiết “con cưng” nhất vẫn chắc là RED TRUTH. Nếu bạn nhớ cái minh hoạ bên trên của tôi, bạn sẽ thấy rằng cái câu khẳng định của kia…khá ngang. Nó cảm giác như những diễn viên nghiệp dư đang đóng kịch, nhưng tất cả đều có lí do của nó. Hãy nhớ, sự thật đỏ chỉ có thể dùng để nói ra sự thật, nó không kì diệu đến mức có thể biến mọi mong muốn thành thật được.

Cũng vì thế từ cách diễn đạt tới câu từ sử dụng đều được chọn một cách rất cẩn thận. Nó tạo ra vừa để làm bait khiến người đọc bị lừa lần này đến lần khác, nhưng cũng là bằng chứng, là phần thưởng cho những người để ý sâu nhất.

Cũng vì sự chú ý tới chi tiết đó, mà chú 7 đã thành công xây dựng nên những vụ án mạng, những bàn cờ không chỉ công bằng, mà còn vô số những tinh vi, chi tiết, dành riêng cho những người thực sự quan tâm tới nó. Bạn hoàn toàn có thể đọc mèo mà không quan tâm tới việc giải đáp án mạng (ngắm waifu rất tốt cho sức khoẻ) nhưng nếu bạn đã quyết định, và quyết tâm thì sẽ luôn có những kết quả hứa sẽ thoả mãn về sau.

Còn về mặt nhân vật, chú 7 không thực sự quan tâm tới phát triển nhân vật, và tôi tôn trọng quyết định đó. Theo tôi, việc phát triển nhân vật chỉ quan trọng nhằm đánh dấu cho một mốc sự kiện, nhưng trong một câu chuyện vòng lặp như Umineko, việc cho mọi nhân vật đều có sự phát triển chỉ khiến câu chuyện mất đi cái hay vốn có.

Nó không phải là một câu chuyện tuyến tính, sao có thể cứ ném sự phát triển của nhân vật vào bừa bãi được. Nhưng có một thứ thể loại này có thể làm rất tốt, đó là xây dựng nhân vật và khám phá sự nhân cách bên trong của họ.

Do ta có tận 8 tình huống, nên có nghĩa là ta có tận 8 cách để nhìn nhận một nhân vật, ta có thể đặt họ vào đủ loại hoàn cảnh khác nhau để đào sâu vào trong mỗi người.

Hãy nhớ, họ không hề thay đổi trong gần cả xuyên suốt câu chuyện, mọi thứ đều thuộc về phần xây dựng nhân vật. Mèo đào rất sâu vào mỗi nhân vật, tất cả được làm với một cảm giác rất “thật”, nhiều người trong số họ còn không thực sự tốt tính, nhiều người còn đã làm những việc nhìn như không thể tha thứ, nhưng đồng thời họ cũng có những hoàn cảnh riêng khiến cho họ như vậy.

Họ đều rất dễ đồng cảm dù không hề đòi hỏi sự tha thứ, họ đều rất dễ mến dù có những khuyết điểm rất con người. Dàn nhân vật của mèo biển, chỉ có thể gọi là xuất sắc.

Nếu có thế thôi thì sẽ không đáng phải dành cho cả một phần, cho dù ấn tượng, nó không hẳn là hiếm thấy. Thứ thực sự khiến cho phần này ấn tượng như vậy như vậy, là cách nó được lồng ghép với câu chuyện.

Để hiểu được phần này ta phải trước tiên biết một sự thật nữa về Umineko, một đặc điểm mà thường thấy hơn nhiều ở trinh thám châu Á, đó là sự chú trọng đặc biệt vào phần Why dunit hay động cơ gây án.

Do kể cả cách gây án có chi tiết thuyết phục đến đâu, nếu hung thủ không có lí do hợp lý, cái kết vẫn sẽ hụt hẫng, một con người không thể giết người mà không có lí do. Ta không thể chỉ tìm được sự thật qua các bằng chứng hiện vật, kể cả trong những bí ẩn, sẽ luôn có một trái tim, nếu không hiểu được điều đó, đáp án sẽ không bao giờ hiện ra.

Đến đây, tôi sẽ giới thiệu cho các bạn tới một trong những bài toán đau não nhất hiện tại: Vấn đề Monty Hall. Đơn giản đây là bài toán lấy từ một gameshow truyền hình. Trong đó ta có ba chiếc cửa, có hai chiếc dẫn tới những con dê thối, và 1 cánh cửa dẫn tới một chiếc xe hơi đời mới (nói thật cưỡi dê cũng ngầu như lái một cái xe thôi). Mỗi chiếc cửa sẽ có ⅓ khả năng sẽ mở ra một chiếc xe.

Review Umineko no Naku Koro ni

Vì mục đích minh họa hãy gọi chúng lần lượt là cửa A, B và C. Giả dụ bạn chọn cửa A ban đầu. Sau đó, ông Monty sẽ chọn một trong hai cách cửa còn lại, trong trường hợp này sẽ là cánh C, và tiết lộ trong đó có một con dê, và cho bạn cơ hội để đổi đáp án của mình từ A sang B.

Giờ câu hỏi chính là, xác suất thành công của cánh cửa nào lớn hơn, nếu bạn trả lời là bằng nhau, 50/50 thì xin chia buồn, bạn đã sai. Hãy xét lại tập hợp B và C, do C chắc chắn dẫn tới thất bại, nên giờ khả năng B sẽ cho bạn một chiếc xe dạo phố sẽ là ⅔ gấp đôi cánh cửa A.

Thế cái bài toán đau đầu trên liên quan gì tới Umineko. Bạn thấy đó, thứ bên trên tôi cho bạn thấy hoàn toàn là toán, toán nguyên chất, và nó gắn kết chặt trẽ tới triết lý của tác phẩm. Tuy nhiên Umineko không chỉ là một câu chuyện dựa trên toán học. Hãy nhớ, trong trò chơi trên, ông Monty nắm giữ mọi kết quả, khi xét con người vào xác suất, mọi thứ sẽ không chỉ đơn giản là những con số. Khi hiểu được bản chất đó, thì dù kể cả khi ta chỉ xét một “cánh cửa”, xác suất cũng vẫn sẽ thay đổi toàn bộ so với mấy con số thông thường.

Có lẽ mọi ý nghĩa của câu chuyện có thể được tóm gọn nhất trong hai cái ep cuối của câu chuyện. Một câu hỏi luân lý về sự thật, một cách kết thúc thanh lịch. Không spoil nhưng đây là lần thứ hai tôi thấy có một bộ trinh thám đặt ra câu hỏi “tại sao phải tìm”, mỉa mai thay cũng là câu hỏi đã mang tới cái chết của trinh thám. Đến hồi kết, ta đã được thấy cái sự thật “duy nhất”, nhưng lần này, nó lại hỏi rằng “sự thật” thực ra là gì.

Cả thế giới của mèo biển là một chiếc hộp mèo, thế nếu chừng nào Red Truth, Knox và Dine không bị vi phạm, chẳng thể có ai có thể phủ định được xác suất giả thuyết của bạn, và chứng nào nó lớn hơn không, nó có thể đã xảy ra, có thể đó chính là “sự thật” mà bạn đang tìm.

Ta chỉ được xác nhận rằng kết quả kia là một “thực tế”, nhưng trong một vũ trụ với vô vàn khả năng, có ai dám xác nhận đó là cách hiểu duy nhất.

Chú 7 muốn người đọc thưởng thức theo một hướng khác, không phải chỉ là tìm sự thật một cách mù quáng, quên đi trái tim, cũng chẳng phải là những con dê ngu ngốc chối bỏ mọi thứ. Chú khiến câu chuyện trở nên cá nhân với mỗi độc giả, một thứ chẳng thể thấy được ở các tác phẩm khác cùng thể loại, những nơi mà chỉ có sự thật là chân lý. Chỉ khi có “tình yêu”, bạn mới thấy được “sự thật”, và đó mới là phép thuật đẹp nhất.

Nếu Don Quixote là tiểu thuyết đầu tiên mang định nghĩa “phát triển nhân vật” vào trong một thể loại giải trí như kiếm hiệp thì Umineko là tác phẩm mà đã chứng minh rằng trinh thám truyền thống vẫn có thể tiếp tục phát triển, rằng đôi khi những hạn chế cũng có thể trở thành thứ mở rộng cả tầm vóc của tác phẩm. Nó tôn trọng những hướng đi trước đó của thể loại nhưng cũng nghiêm túc phê bình những điểm bất cập. Kể cả khi đã làm nhiều như vậy, nó vẫn hay một cách toàn diện, vì vậy Umineko no Naku Koro ni được điểm số 9,8/10.

Nguồn: Tôi review Anime nhưng tôi có não, chắc vậy

Article Categories:
Review Anime - Manga · Anime - Manga

Comments are closed.