Review Unforgiven (1992) – Ánh hoàng hôn của những gã cao bồi

03/02/2021
Review Unforgiven (1992)
92
Views

Kể từ khi xuất hiện vào đầu thế kỉ XX cho đến thời kì hoàng kim vào những năm 40 – 60 ở Mỹ, dòng phim viễn Tây thu hút khán giả bởi hình tượng những gã cao bồi bắn súng nhanh như chớp, miệng ngậm điếu xì gà, thong dong cưỡi ngựa băng qua những vùng đất khô cằn sỏi đá.

Công lí và chính nghĩa của những con người sống ngoài vòng pháp luật, cướp của người giàu chia cho người nghèo, trừng trị kẻ ác được các nhà làm phim khai thác triệt để, tạo nên những hình tượng bất hủ mà ta có thể kể đến trong những tác phẩm tiêu biểu như “Stagecoach” (1939), “High Noon” (1952), “Shane” (1953), “The Searchers” (1956), “The Good, the Bad, the Ugly” (1966),… Nhưng triều đại huy hoàng nào rồi cũng sẽ tới lúc kết thúc.

Dòng phim viễn Tây “chết” dần trên chính quê hương của nó, khi khán giả không còn mặn mà với hình tượng người hùng cầm súng cưỡi ngựa, và khi những huyền thoại của dòng phim này lần lượt ra đi. Tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn xuất hiện một vài tác phẩm khiến người ta một lần nữa tin vào sự hồi sinh của dòng phim viễn Tây, và Unforgiven là một tác phẩm như vậy.

Review Unforgiven (1992)

Ra mắt vào năm 1992, Unforgiven xoay quanh nhân vật chính là William “Will” Munny (do Clint Eastwood thủ vai), một cựu sát thủ khét tiếng nay đã nghỉ hưu và trở thành nông dân để nuôi hai đứa con sau khi người vợ Claudia qua đời. Trong lúc đang thiếu thốn tiền bạc, chàng cao bồi trẻ Schofield Kid (Jaimz Woolvett đóng) tìm đến Will và đưa ra lời đề nghị cùng nhau đến thị trấn Big Whisky giết hai tên vô lại đã rạch mặt một cô gái điếm, đổi lại họ sẽ nhận được tiền thưởng 1000 USD.

Bị cám dỗ bởi món tiền lớn kia, Will quyết định thực hiện phi vụ cuối cùng của mình cùng với ông bạn già Ned Logan (Morgan Freeman đóng) và Schofield Kid. Nhưng mọi chuyện dần vượt ngoài tầm kiểm soát khi họ phải đối đầu tay cảnh sát trưởng man rợ Little Bill (Gene Hackman đóng) của Big Whisky, một người luôn muốn kiểm soát súng đạn và căm ghét những tên tội phạm, nhất là những kẻ sát nhân, bất chấp vì lí do gì.

Unforgiven được chắp bút bởi biên kịch David Webb Peoples, đồng biên kịch của “Blade Runner” (1982), và được đạo diễn bởi Clint Eastwood, một biểu tượng sống của dòng phim viễn Tây. Clint Eastwood từng tuyên bố Unforgiven sẽ là phim viễn Tây cuối cùng mà ông tham gia với vai trò diễn viên kiêm đạo diễn. Đây cũng là món quà tri ân mà ông dành tặng cho hai người cộng sự, hai người bạn có sức ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của ông, đạo diễn Sergio Leone và đạo diễn Don Siegel.

Review Unforgiven (1992)

Ở Unforgiven có những yếu tố đặc trưng của dòng phim viễn Tây: những tay cao bồi thiện chiến, những màn trả thù đẫm máu, những cuộc đọ súng nảy lửa,… cùng những hình ảnh quen thuộc như những vùng đất hoang khô cằn sỏi đá, những thị trấn thưa thớt dân cư, vài quán rượu nhỏ ven đường,… Và cũng như nhiều phim viễn Tây khác, nhịp phim của Unforgiven khá chậm, dễ khiến những ai không quen xem thể loại này cảm thấy chán nản, buồn ngủ.

Tuy nhiên phim vẫn có những đoạn cao trào khiến khán giả phải hồi hộp đứng ngồi không yên, nhất là khoảng 20 phút cuối. Chính vì có phần chậm chạp, thiếu kịch tính và quá u ám nên kịch bản của Unforgiven dù được viết năm 1976 nhưng đã bị từ chối nhiều lần trước khi đến được tay Clint Eastwood và cũng không có hãng phim lớn nào muốn sản xuất nó, buộc Clint Eastwood và hãng phim của ông phải tự bỏ tiền ra làm phim với kinh phí khoảng 15 triệu USD.

Mặc dù mang nhiều yếu tố đặc trưng của dòng phim viễn Tây nhưng Unforgiven vẫn không bị lu mờ trước những tác phẩm cùng thể loại trước đó mà có sức hút đặc biệt nhờ những nét riêng của nó. Nhân vật chính trong Unforgiven không phải là một tay cao bồi trẻ trung, lãng tử như nhiều phim viễn Tây khác, mà là một gã sát thủ về hưu tầm 60 tuổi, phải chật vật với trang trại nuôi lợn tồi tàn của mình để nuôi hai đứa con nhỏ. Mà không chỉ nhân vật chính William Munny, nhiều nhân vât khác như Ned Logan, Little Bill cũng ở tuổi xế chiều.

Có thể nói rằng, Unforgiven đã mượn hình ảnh những tay cao bồi về già để phản chiếu sự thoái trào của dòng phim viễn Tây lúc bấy giờ, một vị vua đã mất ngai vàng ngay trên chính quê hương của mình.

Một điều đặc biệt nữa là khái niệm chính – tà trong Unforgiven rất mong manh, không rõ ràng như trong những phim viễn Tây khác. Không có một tay cao bồi hành hiệp trượng nghĩa, cướp của người giàu chia cho người nghèo, trừng trị kẻ ác nào trong Unforgiven. Ở đây chỉ có những cuộc đấu súng đẫm máu vì món tiền thưởng hậu hĩnh và vì tư thù cá nhân. Các nhân vật trong Unforgiven không có ai hoàn toàn tốt, cũng không có ai hoàn toàn xấu, kể cả nhân vật chính.

Cách xây dựng nhân vật đa chiều tài tình này cũng là một điểm đặc biệt khác của phim, khi trong mỗi nhân vật đều có chính và tà, có thiện và ác, khiến người xem có thể vừa tức giận, căm ghét vừa cảm thông cùng lúc. Đó là tên sát thủ về hưu William Munny, một người chồng yêu vợ, một người cha thương con, một người bạn đồng hành điềm tĩnh, đáng tin cậy, nhưng sẵn sàng xuống tay lấy mạng người vì món tiền thưởng và vì tư thù cá nhân.

Review Unforgiven (1992)

Khán giả còn được biết thêm về quá khứ của y qua lời kể của những người xung quanh và từ chính miệng y, rằng trong quá khứ y từng là một tên sát nhân khét tiếng giết cả phụ nữ và trẻ em. Đó là tay cảnh sát trưởng Little Bill tàn bạo, cứng nhắc, sẵn sàng đánh đập bất cứ tên tội phạm nào hay bất cứ ai mang súng vào thị trấn của hắn, nhưng người xem không trách được vì suy cho cùng, hắn chỉ đang làm đúng nhiệm vụ của một cảnh sát trưởng và thực thi theo cái gọi là “chính nghĩa tuyệt đối” của bản thân.

Ngoài hai nhân vật kể trên, các nhân vât phụ khác trong Unforgiven cũng được xây dựng rất tốt với nhiều tính cách, câu chuyện khác nhau.

Đó là tay cựu sát thủ Ned Logan với vẻ ngoài điềm đạm nhưng thích mỉa mai, nói móc.

Là chàng cao bồi trẻ Schofield Kid bốc đồng, nóng tính, thích khoe khoang, thể hiện bản thân.

Là lão chủ quán rượu Skinny lươn lẹo, khôn lỏi, chỉ nghĩ đến lợi nhuận.

Là tay viết sách Beauchamp tuy nhát gan nhưng hay tò mò, thích tìm hiểu về chuyện của những tay cao bồi.

Là tên tội phạm Bob English (Richard Harris đóng) hèn nhát, ba hoa; đây cũng là một nhân vật vô cùng đặc biệt khi suốt thời lượng xuất hiện không hề chạm mặt hay thúc đẩy sự phát triển của nhân vật chính mà chủ yếu chỉ để tôn lên sự tàn bạo của tay cảnh sát trưởng Little Bill.

Phim cũng không hề tô hồng những vấn đề bạo lực liên quan đến súng đạn, khác với nhiều phim viễn Tây trước đó vốn dễ dàng để cho các nhân vật bóp cò kết liễu mạng sống con người. Trong “Unforgiven”, các nhân vật dù từng là sát thủ nhưng vẫn đắn đo, ngần ngại khi chĩa súng về phía người khác, và cũng mất bình tĩnh, gặp ám ảnh khi nhớ lại những người đã từng bị mình ra tay hạ sát.

Diễn xuất cũng là điểm mạnh của phim khi dàn diễn viên đều thể hiện tốt vai trò của mình, đặc biệt là Gene Hackman và Clint Eastwood. Gene Hackman đã nhận được một tượng vàng Oscar Nam phụ xuất sắc nhất cho vai cảnh sát trưởng thô lỗ, tàn bạo, cứng nhắc và vô cùng đáng sợ.

Một điều thú vị là nhiều năm về trước, Gene Hackman đã từng từ chối vai nam chính William Munny của Unforgiven khi mới đọc kịch bản lần đầu, mãi đến sau này ông mới bị Clint Eastwood thuyết phục vào vai Little Bill. Và tất nhiên là không thể không nói đến sự xuất sắc của Clint Eastwood trong vai William Munny. Một tay sát thủ về hưu bị hơi ấm gia đình, bị tuổi già và công việc nhà nông làm cho tay chân mềm yếu đi, đến nỗi phải chật vật khi leo lên lưng ngựa, rồi cảm nặng sau một đêm dính mưa.

Mà không chỉ thể lực, tinh thần và sự lạnh lùng, tàn nhẫn của một sát thủ cũng bị lung lay, khi mà y chần chờ hồi lâu mới xuống tay giết người, rồi hằng đêm mơ thấy những kẻ mà y đã giết, những cộng sự đã ngã xuống, và mơ thấy người vợ đã qua đời đang gọi mình đến cùng. Không còn là chàng cao bồi vô danh lãng tử trong “The Good, the Bad, the Ugly” năm nào, trước mắt ta giờ chỉ còn một gã cao bồi già nua, khổ sở, nhưng vẫn quyết đoán, lạnh lùng trong những lúc nguy cấp.

Review Unforgiven (1992)

Được biết Clint Eastwood đã nhận được kịch bản Unforgiven từ nhiều năm trước nhưng vẫn không làm phim ngay mà đợi đến khi bản thân cùng độ tuổi với nhân vật William Munny để tăng sự chân thật cho câu chuyện và cho nhân vật (lúc quay phim thì Clint Eastwood 61 tuổi). Ngoài vai trò diễn viên chính và đạo diễn, Clint Eastwood còn khiến người ta phải thán phục khi đảm nhận luôn vai trò sáng tác bản nhạc chủ đề “Claudia’s Theme” trong phim cùng với nhà soạn nhac Lennie Niehaus.

Unforgiven là minh chứng cho tài năng của Clint Eastwood, không chỉ với vai trò là một diễn viên mà còn là một đạo diễn, nhà sản xuất phim. Và cũng có thể nói rằng, tác phẩm này là sự suy ngẫm của chính Clint Eastwood về sự nghiệp, về hình tượng mà bản thân ông đã mang trong suốt nhiều năm gắn bó với thể loại phim viễn Tây.

Unforgiven là ánh hoàng hôn gợi nhớ về một thời đã qua, cái thời mà những gã cao bồi còn tung hoành trên màn ảnh. Nhưng mặt trời lặn rồi mặt trời lại mọc, biết đâu được một ngày nào đó những gã cao bồi sẽ quay trở lại.

Article Tags:
·
Article Categories:
Review phim · Phim ảnh

Comments are closed.