Review Maetel no Kimochi (2006) – Chẳng gì là quá muộn

18/01/2021
Review Maetel no Kimochi (2006)
100
Views
  • Tác giả: Oku Hiroya
  • Thể loại: Silce of life, Romance, Drama
  • Số chương: 28
  • Sơ lược cốt truyện: Koizumi Shintarou, 30 tuổi, chưa có bạn gái, tự nhốt mình trong phòng suốt 15 năm và trở thành gánh nặng cho cha mình, Koizumi Yasujirou. Shintarou đã đề nghị rằng với cha mình rằng nếu có bạn gái, Shintarou sẽ ra khỏi phòng. Yasujirou đã có được bạn gái trẻ đẹp, Yoshinaga Haruka. 2 người đã cưới nhau, nhưng trong tuần trăng mật, Yasujirou đã chết. Haruka quyết định chăm sóc Shintarou, và cậu chuyện kì lạ gữa ” mẹ và con” bắt đầu.

Thật sự thì lúc đầu khi đọc Maetel no Kimochi khoảng 2 chap, mình đã muốn bỏ khi chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra. Nhưng một cái gì đó đã thôi thúc mình đọc tiếp (chắc là do nữ chính đẹp quá) và quả thật, một tác phẩm cực kỳ tuyệt vời của Oku Hiroya mà mình đã xém bỏ lỡ. Và cho những bạn nào chưa biết thì một tác phẩm khá nổi tiếng khác là Inu Yashiki cũng cùng tác giả với bộ này.

Điểm đặc biệt của Maetel no Kimochi không đến từ cốt truyện hay xây dựng nhân vật. Mà đó là việc sử dụng các yếu tố trái với luân thường đạo lý để truyền tải những thông điệp sâu sắc.

Tưởng tượng một ngày bạn có gia đình, vợ bạn mất, con bạn trở thành một đứa ăn hại, vô dụng. Đã 30 tuổi nhưng suốt ngày chỉ lao đầu vào internet, game,… và 15 năm không giao tiếp với xã hội. Bạn sẽ làm gì?

Review Maetel no Kimochi (2006)

Yasujirou đã lâm vào hoàn cảnh như vậy. Bản thân ông chỉ là một nhân viên bình thường trong một công ty bình thường, tất bật với công việc. Thế nhưng, xuyên suốt các trang ngắn ngủi mà ông xuất hiện. Đều để lại cho mình rằng ông là một người cha ân cần, ấm áp. Yêu thương thằng con ăn hại vô điều kiện, suốt 15 năm, ông lúc nào cũng ngồi trước cửa, đợi chờ một ngày đứa con cứng đầu kia có thể ra ngoài và trưởng thành.

Nhưng đáng tiếc, tình cảm của ông chỉ được thấu hiểu sau khi bản thân đã từ giã cõi đời này. Ông ra đi mà chẳng thể gặp mặt con lần cuối, chẳng thể biết được liệu đứa con của mình có trưởng thành hay chưa.

Tiếp đến là Haruka, vợ kế của Yasujirou. Nhân vật chủ chốt trong cả bộ truyện, người đã cứu rỗi một cuộc đời tưởng chừng mãi mãi rơi vào hố sâu tuyệt vọng. Một cô gái 23 tuổi, từng là hoa khôi của trường được bao nhiêu đàn ông thèm có. Đi cưới một ông lão 57 tuổi, chưa tận hưởng được niềm vui bao lâu thì chồng chết, để lại một thằng con trời đánh bất trị.

Haruka đã chọn sẽ không bỏ phí công sức 15 năm của chồng. Cô đã dùng mọi tình thương mà mình có, mọi sự quan tâm để kéo một thằng chẳng đáng tuổi chú ra khỏi ánh sáng. Theo dõi quá trình khuất phục nam chính của Haruka, bạn chắc chắn sẽ không thể không có suy nghĩ “Dẹp đi cho khoẻ”. Mình cũng vậy, chẳng ai mà không nể sự kiên trì của Haruka. Cô đáng lẽ có thể lấy hết tài sản của ông Koizumi rồi đi tìm một hướng đi khác tốt hơn. Nhưng cô vẫn quyết làm theo ý nguyện của chồng, mặc cho gia đình bạn bè khuyên can.

Bắt đầu bằng việc nấu những món Shintarou thích, trò chuyện cùng với cậu, trao đổi nhật ký, nuôi thú cưng,… Tất cả những điều Haruka làm đã dần khiến Shintarou trở lại, không còn là tên ăn hại như trước. Dù vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng cuối cùng thì Shintarou cũng biết thế nào là quan tâm giúp đỡ người khác, một con người bỡ ngỡ với xã hội đã có thể tự mình mua thuốc, nấu ăn săn sóc người khác. Cậu cũng nói chuyện nhiều hơn, cười nhiều hơn,…

Nhưng chính tình thương quá lớn của Haruka cũng là tác nhân làm xấu đi Shintarou. Chuyện này gặp ở đời là không hiếm, cha mẹ yêu thương con cái là hiển nhiên, nhưng khi yêu thương quá nhiều thì sẽ dẫn đến ỷ lại. Vì nuông chiều quá mức mà sẽ sinh hư.

Mặc dù Shintarou đang trở nên tốt hơn trước. Nhưng người cậu nói chuyện và tiếp xúc được cũng chỉ có mỗi mình Haruka, cậu chẳng quan tâm đến ai khác ,đến cả chuyên gia tâm lý cũng bó tay dù cô đã rất nhẫn nại, cố gắng để cậu hoà nhập với xã hội. Shintarou cũng bắt đầu có những suy nghĩ không chính chắn về Haruka, vẫn bị tác động của những phần tử cực đoan trên mạng xã hội.

Một người 30 tuổi đáng lẽ giờ đây đã có một sự nghiệp tử tế và một gia đình đàng hoàng thì cậu chỉ biết mơ tưởng viễn vông. Shintarou chẳng thể phân biệt được ranh giới giữa tình cảm gia đình và tình yêu nam nữ, Haruka là mẹ kế của cậu, nhưng cậu lại yêu Haruka. Cái trái ngang hay nói thẳng ra là loạn luân này không khiến tác phẩm trở nên kì dị và quái đản, ngược lại chính sự khai thác này đã khiến Me-Teru đọng lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc hơn.

Vậy thì sau cùng Haruka đã làm như thế nào?

Chim mẹ sau khi dạy chim con bay và kiếm ăn, chúng sẽ bỏ mặc con mình, để chúng có thể tự trưởng thành, sinh tồn trong cái thế giới này. Vì đơn giản, chim mẹ biết nó chẳng thể chăm con mãi mãi, nó biết rồi có ngày nó cũng kiệt sức mà ra đi.

Haruka cũng vậy, cô chẳng thể nào chăm Shintarou mãi được dù tương lai của cô phía trước còn rộng mở. Nhưng tương lai phía trước Shintarou thì cứ mãi hẹp lại. Haruka đã làm điều mà chẳng ai có thể ngờ tới. Cô cho Shintarou biết thế nào là yêu, thế nào là hẹn hò, và thế nào là tình dục.

Haruka cho Shintarou tất cả cảm xúc cần có của một con người, cách để trở thành một con người bình thường. Và rồi, khi cảm thấy Shintarou đã có thể tự đứng bằng đôi chân của mình. Cô bỏ đi, như cách chim mẹ bỏ con.

Còn Shintarou thì sao? Liệu cậu có trưởng thành?

Thức dậy khi không có Haruka, cậu như kẻ lạc mất phương hướng. Đâu lại trở về nấy, cậu dùng số tiền Haruka để lại để ăn chơi trác tác, thuê gái. Và khi cô gái cậu thuê, tưởng chừng là cô gái tốt như Haruka khi sẵn sàng tâm sự, trò chuyện về những thứ Shintarou thích,… cho đến khi hết thời gian của dịch vụ.

Cậu mới bị tạt một gáo nước lạnh, đời vốn không như là mơ. Làm gì có cô gái nào thích một tên Neet ăn hại như cậu. Shintarou nhận ra, dù cậu có ăn hại ra sao, chắc chắn Haruka sẽ không trở về. Chỉ có làm Haruka vui, chỉ khi nào cậu trưởng thành thì cô mới trở về bên cậu.

Từ đây, ta được chứng kiến hành trình trưởng thành của một người 30 tuổi. Đi làm từ việc này đến việc khác, chịu biết bao nhiêu là lời mắng chửi, khinh bỉ, coi thường.

Time skip sau 6 năm, và hình ảnh đầu tiên hiện lên là một tên ăn mày. Có lẽ ai cũng nghĩ rốt cục thì Shintarou vẫn là một tên vô dụng khốn khổ. Nhưng như mình đã nói ngay từ đầu, chẳng gì là quá muộn. Shintarou giờ đã trở thành người đàn ông của gia đình, có một sự nghiệp đàng hoàng.

Tác giả đã gợi nhớ lại hình ảnh của Shintarou về trước. Để rồi khi cậu giúp đỡ tên ăn mày kia. Ta được chứng kiến một khung cảnh tràn đầy ý nghĩa.

“Có thể anh không tin… nhưng con người có thể thay đổi.”

Không gì là quá muộn, chỉ cần có quyết tâm. Mọi chuyện đều sẽ được giải quyết, đừng từ bỏ mà hãy tiến về phía trước.

Cuối cùng, phân cảnh cảm động nhất. Lời cảm ơn chân thành của Shintarou gửi đến Haruka. Thật sự thì mình chẳng thể nào kiềm nổi cảm xúc khi đọc đến cảnh này. Sau bao nhiêu chông gai, cuối cùng thì tên Neet vô dụng ngày nào đã trưởng thành.

“Con xin cảm ơn Mẹ.”

Không phải tiền chất đống, không phải xe hơi nhà cao tầng, không phải những vật chất quý giá. Tất cả những gì bậc cha mẹ muốn là được nhìn thấy con cái trưởng thành, được nghe thấy lời cảm ơn là quá mãn nguyện rồi. Cái kết quả thật đã đọng lại trong lòng người đọc quá nhiều ý nghĩa và cảm xúc. Giọt nước mắt giờ đây không còn buồn bã hay đau khổ nữa, đó chính là giọt lệ của sự tự hào, niềm hạnh phúc không thể nào đong đếm.

Có lẽ nếu tìm ra điểm để chê Me-Teru, thì đó là việc cốt truyện diễn biến quá nhanh. Làm ta chẳng thấu hiểu kỹ được nỗi khổ của ông Yasujirou, không thể hiện được tình cảm của người mẹ cũ để từ đó phát triển Shintarou trở thành tên hikikomori vô dụng, art cũng không quá đẹp.

Dù còn kha khá thiếu sót nhưng với 28 chương, tác giả đã vẽ nên một câu chuyện quá xuất sắc, đong đầy ý nghĩa và những cảm xúc khó có thể nào quên được.

Article Categories:
Review Anime - Manga · Anime - Manga

Comments are closed.