Review Đấu Ngư (2018) – Thừa màu sắc thanh xuân nhưng thiếu đi sức nặng của cảm xúc

03/12/2020
Review Đấu Ngư (2018)
60
Views

Đấu Ngư hay Những Ngã Rẽ Cuộc Đời có lẽ không phải là một tựa phim xa lạ đối với thế hệ 8x 9x, hình ảnh Bùi Ngữ Yến thuần khiết mà kiên cường và Vu Hạo mang danh lưu manh nhưng ấm áp si tình từng hiện diện trong quãng thời gian trưởng thành của khá nhiều người. Nếu so sánh bản điện ảnh ra mắt năm 2018 với phiên bản cũ năm 2003 thì có phần khập khiễng, đặc biệt cả hai phiên bản này cùng với nguyên tác Bông Cúc Nhỏ không mang màu sắc tương đồng. Vậy nên bài viết sẽ chỉ tập trung vào cảm nhận của mình về Đấu Ngư 2018 thôi.

Vẫn bám sát cốt truyện cũ, Bùi Ngữ Yến là nữ sinh con nhà gia giáo và chịu sự quản thúc nghiêm ngặt của cha mẹ. Một lần tình cờ chứng kiến vụ ẩu đả trong hẻm, nàng đã can đảm ra tay giúp đỡ một nam sinh cùng trường để rồi từ sau lần đầu gặp gỡ ấy, thế giới xung quanh nàng hoàn toàn thay đổi. Vu Hạo trái ngược với nàng, là gã trai không cha không mẹ, suốt ngày lăn lộn đánh đấm với đám du côn, học hành thì chẳng đâu vào đâu nhưng mở miệng tán gái là đầy hơi thở thi sĩ. Dụng ý mà đạo diễn truyền đạt rất rõ ràng: Vu Hạo mở ra cánh cửa lồng sơn son thếp vàng cho chú chim thiếu mất tự do là Bùi Ngữ Yến, Bùi Ngữ Yến cũng mang lại ánh sáng cho vũ trụ tối đen sâu hun hút của Vu Hạo. Bởi thế nên chỉ qua vài lần chạm mặt, hai nhân vật đã tự trói buộc nhau vào một mối quan hệ không nhìn thấy tương lai.

Review Đấu Ngư (2018)

Bùi Ngữ Yến phiên bản mới chắc chắn khác xa Bùi Ngữ Yến của An Dĩ Hiên, song lại gần với nhân vật Bông Cúc Nhỏ trong truyện gốc: cá tính, nổi loạn ngầm, khao khát bứt ra khỏi gọng kìm của ông bố giáo sư luôn coi con cái là món đồ trang sức. Phân cảnh nàng ngồi trên mô tô của Vu Hạo, nương theo tốc độ xe chạy và đưa tay chạm lấy tự do là hình ảnh ấn tượng nhất với mình ở nửa đầu phim. Hình ảnh này tiếp tục được lặp lại khi học sinh toàn trường phi máy bay vào ngày tốt nghiệp, nó giống như đòn bẩy thúc giục Bùi Ngữ Yến hãy bỏ lại tương lai bị định đoạt và tung cánh bay theo khao khát của bản thân.

Review Đấu Ngư (2018)

Về Vu Hạo, thật lòng mình hơi thất vọng vì Vu Hạo phiên bản 2018 có phần hiền lành quá. Mặc dù bản chất gã không phải loại người côn đồ sỗ sàng gì, nhưng mình vẫn chờ mong một chút gai góc hoang dã từ mỗi cử chỉ hành động, giống như chính tạo hình nhân vật. Mình cảm thấy Vu Hạo khi lên phim đã được thuần hóa rất nhiều so với nam chính trong nguyên tác, vì vốn dĩ Lý Hoa Thành trong truyện là một thằng đểu đúng nghĩa. Điểm cộng cho Vu Hạo bản điện ảnh là những phút giây sống đúng với tuổi thật, có đôi khi ngây ngô, vụng về và tin người (tin vào nụ hôn của nữ chính).

Review Đấu Ngư (2018)

Vì thời lượng phim có hạn, Đấu Ngư 2018 đã cắt bỏ khá nhiều tình tiết quan trọng. Đặc biệt phim chỉ gói gọn trong một thời điểm cố định, khắc họa tuổi thanh xuân đầy rẫy biến cố và mất mát của dàn nhân vật. Đây là yếu tố mà Đấu Ngư 2003 bị khuyết thiếu. Có cảm giác dù cùng độ tuổi nhưng Tiểu Yến Tử và A Hạo bản cũ trưởng thành hơn hẳn Yến Tử và Hạo Tử bản mới. Cũng phải nói thêm là cách tô màu phim thanh xuân của Đài Loan rất nghệ, bao nhiều tác phẩm cùng đề tài ra mắt nhưng không màu nào giống màu nào, các bạn có thể xem và so sánh với Thời Đại Thiếu Nữ Của Tôi để nhận thấy điểm khác biệt.

Review Đấu Ngư (2018)

Tuy vậy, Đấu Ngư 2018 chưa thật sự chạm vào cảm xúc của mình. Bỏ qua một vài lỗ hổng về tình tiết, mình thực sự để tâm hơn tới cảm xúc phim mang lại, nhưng cuối cùng mọi thứ trôi qua như chuồn chuồn đạp nước. Mình chưa thấy tình yêu sâu sắc giữa Vu Hạo và Bùi Ngữ Yến, thậm chí tình đơn phương của Đơn Lập Kiệt còn được thể hiện sắc nét hơn. Mối quan hệ của bộ ba Vu Hạo – Đơn Lập Kiệt – Dương Huân Kỳ cũng thiếu sự khăng khít, mặc dù đó đáng lẽ phải là tuyến tình cảm cần push mạnh. Bù lại, cảnh phim ba anh em cùng nằm trong vũng máu ở ba nơi khác nhau rất ấn tượng, không chỉ mang lại hiệu ứng thị giác mà còn ngầm thể hiện ý tứ “không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm”.

Ở phần cuối phim, khi giai điệu của Lydia ngân lên, mình đã rùng mình ít lâu. Phải thừa nhận rằng dấu ấn của Đấu Ngư 2003 quá sâu đậm trong mình. Ngay cả câu hát “Hắn đã đi nhưng không thể mang theo thiên đường của em” cũng có thể nối dài nỗi day dứt suốt mười mấy năm. Về phần này, Đấu Ngư 2018 đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ đưa người xem trở về quá khứ, hồi tưởng lại một khoảng thời gian nhiệt huyết dấu yêu của họ.

Article Categories:
Review phim · Phim ảnh

Comments are closed.