Phân tích phim Parasite – Ký Sinh Trùng (2019): Bi kịch không của riêng ai

23/01/2021
Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)
51
Views
  • Thể loại: Giật gân, kinh dị, hài kịch đen.
  • Điểm: 8.25/10

Bi kịch của mảnh đất công – Ký Sinh Trùng và những cánh đồng xơ xác

Bi kịch của mảnh đất công là một thuật ngữ kinh tế học đặt ra bởi Garrett Hardin, chỉ hiện tượng từng cá nhân trong một tập thể, thông qua những hành động vì tư lợi gây kiệt quệ nguồn tài nguyên chung và kết quả là tự hại chính mình. Cụm từ “mảnh đất công” trong thuật ngữ trên xuất phát từ những vùng đất tự quản chuyên dành cho gia súc ăn ở xứ Wales, Ireland và Anh. Trên mảnh đất này, mỗi nông dân sẽ được phép chăn thả một số lượng gia súc vừa đủ để đảm bảo được lợi ích chung.

Nếu một người nông dân thả thêm gia súc vào cánh đồng, đồng cỏ sẽ bị gặm trụi sau một thời gian. Tuy nhiên, thêm 1 con gia súc là thêm 1 phần lợi nhuận cho người nông dân kia, nhưng lại gây 1 phần bất lợi cho số đông còn lại.

Và nếu tất cả nông dân đều thả thêm gia súc lên mảnh đất để bản thân không phải chịu thiệt, thì chẳng mấy chốc cánh đồng sẽ bị tận diệt, để rồi sau cùng chẳng có ai là kẻ chiến thắng cả. Tóm lại, có thể nói những nguồn tài nguyên có hạn như vị thế xã hội, quyền lực hay tiền bạc là kẽ hở cho những kẻ trục lợi vơ vét châu báu cho riêng chúng, bỏ lại tro tàn cho những người kém may mắn hơn, và sau bao đấu tranh thì những cánh đồng vẫn xơ xác, và chỉ những kẻ lương thiện là thiệt nhiều hơn.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Vậy “bi kịch của mảnh đất công” có mối liên hệ gì với Ký Sinh Trùng của Bong Joon-ho? Và có lối thoát nào cho những mảnh đời đã kẹt lại ở những căn bán hầm?

Thế giới của Ký Sinh Trùng là một thế giới của chủ nghĩa tư bản (capitalism), chủ nghĩa tinh hoa (meritocracy), văn hóa thống trị (cultural hegemony) và tất cả những gì tầng lớp quý tộc bày ra để giữ cho trật tự thế giới nghiêng về phía họ.

Như một trò đùa, chủ nghĩa tinh hoa cho rằng bằng cấp và vị trí của trường đại học trên bảng xếp hạng quốc gia của một con người là thước đo tốt nhất cho trình độ của họ, và chủ nghĩa tân tự do (neo-liberalism) nhồi vào não người ta rằng giá trị của họ được đong đếm bằng lương tháng, rằng bất luận bạn ở nhà lầu hay ống cống, bạn chịu toàn bộ trách nhiệm cho vị trí của mình trên thang đo vị thế xã hội. Và bởi xã hội của Ký Sinh Trùng vận hành theo những lý thuyết đó, gia đình Kim đã thua ngay từ trong căn nhà của mình.

Nhà Kim không thiếu tài. Ông Kim là một tài xế ôm cua êm đến mức cà phê trong ly không hề sóng sánh, bà Kim là một vận động viên với huy chương bạc, anh Kim là một giáo viên dạy Tiếng Anh xuất sắc, và cô con gái út là một thiên tài thực thụ. Nhưng ở cái xã hội này, dù cho họ có khôn khéo đến đâu, có tài giỏi đến mức trèo lên được tầng cầu thang cao nhất, thì cái mùi của căn bán hầm vẫn ở y đó, bám dính như keo, và rồi một ngày sẽ trở lại với họ, như một lời nhắc nhở rằng cặn bã sẽ chẳng thể thành kim cương.

“Bây giờ thì ngay cả chân bảo vệ của trường đại học cũng thu hút hơn 500 cử nhân”. Cả hai đứa con nhà Kim đều thông minh sáng dạ, nhưng một người không vào được đại học, một người bỏ học cấp 3, chỉ vì gia đình không đủ tiền chu cấp. Và tớ nghĩ rằng sự nghiệp vận động viên của bà Kim cũng đã kết thúc như vậy, bởi nhà nghèo thì lấy đâu ra tiền mà đến trung tâm luyện tập cho đủ trình độ?

Bong Joon-ho thật khôn ngoan khi chọn tên họ cho 2 gia đình trong phim là 2 tên họ phổ biến nhất ở Hàn Quốc, Kim và Park. Như một lẽ tất yếu, xã hội này không thể thiếu những con người như gia đình Kim, những người tài trí, thông minh và được việc, miễn sao họ không đụng đến trật tự mà bọn quý tộc – nhà Park, cũng là một mắt xích không thể thiếu, đã bày ra. Với một mảnh đất đã có kẻ lấn chiếm, hoặc là làm ngơ và chịu thiệt, hoặc kháng cự và chịu thiệt nhiều hơn nữa. Gia đình Kim đã chọn vế sau.

Khi sóng gió qua đi và mảnh đất công – căn biệt thự, chỉ còn là cánh đồng chết, nhà Park chỉ việc dời đi, bỏ lại nhà Kim chỉ còn đất cát để ăn.

Vậy có cơ hội nào, dù là mong manh, cho những gia đình sống dưới đường cống rãnh?

Bàn về giải pháp hạn chế khai thác cạn kiệt nguồn tài nguyên chung, Garrett Hardin kết luận bằng câu cách ngôn của Hegel: “Tự do là sự nhận thức về cái cần thiết” (Đại ý: Làm việc mình muốn nhưng không được phương hại đến kẻ khác). Ông cho rằng cái “tự do” này sẽ hoàn thiện “Bi kịch của mảnh đất công”. Bằng việc nhận thức được tài nguyên là của chung (và để nhận thức được điều đó đòi hỏi sự quản lý của một nhà cầm quyền liêm khiết) Hardin tin rằng nhân loại có thể “bảo tồn và nuôi dưỡng những “tự do” khác còn quý báu hơn”.

Nếu chính quyền của xã hội Ký Sinh Trùng đã cố gắng hơn trong việc bảo vệ quyền bình đẳng giữa các giai cấp, thì có lẽ đã ngăn chặn được vô số thảm kịch như của gia đình Park. Nhưng liệu rằng tớ đã quá ngây thơ, bởi muốn một chân trong bộ máy Nhà nước của bất cứ quốc gia nào đều đòi hỏi số tiền chỉ quý tộc mới đáp ứng được. Và chừng nào quý tộc còn thống trị, thì những cánh đồng vẫn trơ trụi và những ông Ki-taek, cô Ki-jung vẫn sẽ khốn khổ khốn nạn.

Gia đình Kim – Ký Sinh Trùng và những con người ở tận cùng chiếc cầu thang

2019 là năm của những chiếc cầu thang. Còn nhớ những người nhân bản trong “Chúng ta” (Us) chứ? Phía dưới một ngôi nhà phép màu bỏ hoang bên bờ biển, là chiếc thang cuốn dẫn đến nơi ở của một kẻ giống bạn y đúc, nhưng lại sinh ra và lớn lên trong địa ngục. Họ có gia đình giống hệt bạn, từng người một giống hệt cha mẹ anh em của bạn, nhưng ai nấy đều bị đau khổ vặn xoắn lại thành những con quỷ dữ. Và sau hàng chục năm, họ không muốn sống như vậy nữa, họ muốn đi lên và dành lại cái mảnh đất đã mất của họ.

“Chúng tôi là người Mỹ”. Họ cho rằng bản thân cũng xứng đáng có quyền sống như “kẻ bên trên”, nhưng các “kẻ bên trên” lại gạt phắt nó đi. Dù gì thì, lũ người phía dưới cũng chỉ là phần con trong “con người” thôi mà. Nhưng bạn và tôi đều đã thấy một đứa trẻ bên dưới sống như một người bên trên. Và một người bên trên sống như một kẻ bên dưới.

Nếu ở Us, cái phần “con” thống trị trong mỗi người nhân bản là lý do họ không được coi trọng bằng những người bên trên, thì trong Ký Sinh Trùng, đó là mùi trên quần áo của họ.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Cái mùi là thứ đã quấn lấy nhà Kim ngay từ những phân cảnh đầu tiên với chiếc giá treo tất. Tất là 1 vật rất nặng mùi, hiện thân của cái nghèo đói thấp hèn của gia đình Kim. Giá treo tất để ở vị trí cao nhất nhà, ngay trước cửa sổ nhìn ra ngoài dường, xuất hiện ngay đầu phim, trong cơn lũ và khi phim kết thúc như một lời nhắc nhở về số phận của cả gia đình.

Rất nhiều lần trong phim ta thấy thành viên nhà Kim cố gắng tẩy rửa mùi trên cơ thể, nhưng như Ki-jung nói, đó là cái mùi của tầng bán hầm, và chừng nào họ còn kẹt trong này, thì cái mùi vẫn còn. Gần cuối phim, sau khi cơn lũ cuốn trôi mọi đồ vật trong nhà, cuộn nước cống trồi lên khắp nơi và thấm đẫm trên quần áo từng người, cả gia đình nhận ra rằng họ sẽ chẳng thể gột rửa cái mùi này đi được nữa. Phía ô cửa sổ, ta thấy chiếc giá treo tất lủng lẳng trên dòng nước lũ.

Ở xã hội của Ký Sinh Trùng, không có trắng đen tuyệt đối, chỉ có những màu xám đậm nhạt khác nhau. Căn nhà của gia đình Kim là một tầng bán hầm, nửa trên, nửa dưới, như nói thay nỗi khổ phải sống vạ vật với hi vọng về một tương lai khá khẩm hơn, và sự thật rằng họ còn không có nổi wifi riêng. Trong cuộc khảo sát OECD thực hiện năm 2018, người ta nhận ra rằng dịch chuyển xã hội đã chững lại, và người nghèo thì vẫn hoàn nghèo, còn người giàu thì vẫn sẽ giàu hơn.

Vậy trong một xã hội mà giàu nghèo đã cố định, người ta sẽ làm gì? Đè đầu cưỡi cổ bất cứ ai thấp bé hơn họ. Ki-taek tống khứ con bọ khỏi ổ bánh mì, nhà Kim đấu đá với gia đình giúp việc, nhà Kim tống khứ gia đình giúp việc, nhưng sau cùng thì tự họ cũng phải cuốn gói khỏi nhà Park. “Tôi nghĩ rằng thứ làm Ký Sinh Trùng khác biệt với những bộ phim khác là cái cách nó thể hiện giàu và nghèo: “Bạn hiếm khi thấy người nghèo tranh đấu với nhau”, Bong chia sẻ với tờ EW. “Điều đó thật buồn, nhưng cũng thật hài hước và ngu ngốc.”

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Cũng chính vì nỗi lực bất tòng tâm trước số phận đã định trước của mình, trước cái mùi mà bản thân vĩnh viễn không thể tẩy rửa mà Ki-taek mới cùng quẫn đến độ giết đi chủ của mình, như một hành động kháng cự cuối cùng, trước khi phải trốn xuống tầng hầm sống cho đến hết đời. Thật đau xót làm sao, sự dịch chuyển duy nhất người ta thực hiện được trên nấc thang vị thế là đi từ nơi thấp đến nơi thấp hơn. Chấm hết.

Tuy vậy, giống như Chí Phèo, nhà Kim hay vợ chồng giúp việc không hề xấu, họ chỉ bị hoàn cảnh dồn ép mà thôi. Ông chồng bà giúp việc luôn tôn thờ ngài Park vì đã cho ông nơi ăn chốn ở, dù cho ông Park chắc chắn sẽ tống cổ ông ta ra nếu phát hiện có người lạ trong nhà. “Hãy cùng nâng ly vì sự biết ơn cho ngài Park!”

Trong bữa ăn lẩu mừng cả nhà đều kiếm được việc, Ki-taek đã không quên ơn người đã cho mình và vợ con tiền tài, và nỗi dằn vặt của ông khi kẹt lại dưới tầng hầm ngôi biệt thự càng tô đậm thêm cho tấm lòng nhân ái đó, dẫu nó vẫn thường xuyên bị định kiến và cái khổ đè bẹp đi xuyên suốt cả phim.

Sự tốt bụng của người nghèo không chỉ dành cho người giàu mà còn dành cho những người nghèo khác, ví dụ như trước bữa tiệc cuối phim cô con gái Ki-jung và bà Kim đã bàn với nhau để đem bánh xuống tặng 2 vợ chồng bà giúp việc đang bị nhốt dưới hầm, Ki-taek lo cho công việc của người lái xe cũ khi uống rượu cùng gia đình, hay việc bà Kim quyết định cho phép bà giúp việc cũ vào nhà cũng có thể là một hành động của lòng trắc ẩn. Người giàu tốt là bởi họ giàu, và người nghèo xấu là bởi họ không giàu.

Một hình ảnh đáng lưu tâm khác là viên đá phong thủy, hay con ký sinh trùng mang tên Hi Vọng. Ngay từ lúc viên đá xuất hiện, nó đã đến cùng một cơ hội đổi đời cho cậu con trai Ki-woo, và gieo cho cả nhà niềm hi vọng về một tương lai mới. Nhưng cũng chính sự hiện diện của nó đã đặt một áp lực vô hình lên Ki-woo, khi bấy lâu nay cậu vẫn bị gánh nặng của việc làm con trai duy nhất trong nhà (trong truyền thống Châu Á phải là trụ cột tiền nong) bủa vây.

Ví dụ như ở đầu phim, cả gia đình Kim đều so sánh Ki-woo với anh bạn Min thành công của cậu hệt như cách bố mẹ Việt Nam so sánh con mình với con nhà người ta vậy, và như mọi đứa trẻ, Ki-woo hết sức tự ái về sự kém cỏi bên ngoài của mình. Để khi tảng đá đến cùng lời hứa hẹn “tiền tài nhiều hơn”, Ki-woo quấn chặt lấy nó với niềm hy vọng rằng cậu sẽ làm nên chuyện.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Quyết định cầm hòn đá xuống hầm, không rõ là để hãm hại hay tặng cho ông chồng bà giúp việc, đã hoàn toàn phản tác dụng, như việc niềm hi vọng bản thân sẽ bảo vệ được gia đình và giải quyết ổn thỏa mọi việc đã hại chính cậu vậy. Và kể cả khi phim đã hết, ta vẫn biết cái niềm tin sai lầm rằng mình có thể mua được căn biệt thự sẽ dày vò Ki-woo cho đến hết đời, bởi theo Choi Woo-sik, đồng sản xuất Ký Sinh Trùng, cần đến 564 năm để Ki-woo thật sự mua được ngôi nhà kia.

Trong gia đình Kim, Ki-jung là người sáng dạ nhất. Cô luôn cho thấy rằng mình là người hiểu chuyện thế nào, điển hình là khi cô nói về mùi của gia đình mình (“Đó là mùi của tầng bán hầm, và nó sẽ không mất đi trừ khi ta ra được khỏi đây”). Không chỉ vậy, khi gia đình Kim chuyển vào trong căn biệt thự, Ki-jung cũng là người thích hợp nhất với căn nhà theo lời của Ki-woo “Em rất hợp với căn nhà này, không như chúng ta”.

Ki-jung thậm chí còn vượt qua ranh giới mà quý tộc đã đặt sẵn, không cần cố gắng vẫn dễ dàng làm giả bằng cấp để anh mình thâm nhập vào nhà Park và ấn tượng nhất là bắt bà Park để mình ở riêng với Da-song rồi thu phục thằng bé dễ dàng. Ki-jung bị ông chồng bà giúp việc đâm là vì cô đang là tâm điểm của bữa tiệc của những người giàu, bất chấp việc bản thân xuất thân nhà nghèo, mang trên tay chiếc bánh mừng ngày Da-song phục hồi tâm lý, thành tựu của chính cô.

Trong cả gia đình, Ki-jung là người có khả năng vượt lên khỏi giai cấp nhất. Và đó cũng là lý do cô phải chết. Bởi trong thế giới này, thông minh và tài giỏi là chưa đủ, và những kẻ dám đảo lộn ranh giới giàu nghèo sẽ phải trả giá.

Gia đình Park – Ký Sinh Trùng và những kẻ ngây thơ đến độc ác

Một đặc điểm rõ ràng của nhà đình Park, đó là họ rất thích cái ranh giới an toàn của họ, mà như Bong Joon-ho chia sẻ, nó là “một ranh giới vắt qua cái thế giới phức tạp của họ, và họ sẽ không để ai qua đâu. Họ muốn đẩy mọi người ra xa khỏi ranh giới ấy và ngồi yên vị trong đó.” Nhà Park vẽ ra một ranh giới ảo tưởng về vị trí của họ, và dùng tiền độn cho chỗ họ cao lên để kẻ khác không dám trèo qua.

Tất cả những kẻ ngoài ranh giới ấy đều vô giá trị, và bởi quy tắc ranh giới là một chiều, chúng thì không được bước qua ranh giới, nhưng nhà Park thì có thể bước xuống túm cổ chúng bất cứ lúc nào. Theo từ điển Oxford, “ký sinh trùng” không chỉ mang nghĩa là loài vật sống dựa vào máu thịt của sinh vật khác, nó còn ám chỉ những kẻ lợi dụng và ăn bám người khác triền miên mà không đáp lại bằng bất cứ thứ gì.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Trong khi nhà Kim và gia đình bà giúp việc lăn lộn khắp nơi, cống hiến toàn bộ thời gian và sức lực cho gia đình Park chỉ để nhận được vài cắc bạc trong cái núi tiền khổng lồ của họ thì ngược lại, gia đình Park chỉ biết sai khiến suốt mọi thời điểm, mặc kệ quyền riêng tư và lòng tự trọng của những người thấp kém hơn họ.

Nhà Park tự cho mình là những kẻ bố thí hào phóng, trong khi họ mới là kẻ tước đoạt của người khác. Họ cứ nghĩ là đồng tiền của họ đã đủ để bịt mồm người nghèo hơn, như cách ông Park đã nói với Ki-taek trước khi cả hai đóng giả thổ dân Châu Mỹ: “Tài xế Kim à, hôm nay cũng tĩnh là 1 ngày lương”. Họ đã nhầm, và lời nói kia của ông Park đã là một trong những lý do cốt yếu khiến ông ta phải chết.

Không chỉ coi thường công sức lao động của người yếu thế hơn, giới quý tộc còn coi thường luôn cả khả năng của họ, nghiễm nhiên cho rằng họ là một lũ người vô hại, và muốn dẫm bao nhiêu thì dẫm. Trong phân đoạn bà Park nói chuyện với bà Kim, bà kể rằng Da-song đã từng nhìn thấy một bóng ma trong nhà, trong khi thực tế đó là ông chồng của bà giúp việc.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Đây là một chi tiết ẩn dụ rất thâm sâu, bởi đối với nhà Park, ông chồng ký sinh của bà giúp việc cũ chỉ tồn tại như một bóng ma, như một kỷ niệm đáng quên về một kẻ đã trồi lên khỏi ranh giới. Nhà Park tảng lờ nó đi, một phần là vì người nghèo chỉ như bóng ma với họ, một phần vì cái ý nghĩ rằng có kẻ dám vượt khỏi ranh giới quá đỗi mờ nhạt, quá đỗi vô lý, như một hiện tượng mê tín.

“Ma trong nhà đem lại giàu sang đấy.” Bà Park nói, như một trò cợt nhả về cái khả năng là trong nhà có kẻ ký sinh. Tương tự, Ki-woo chỉ nhận được công việc từ người bạn Min vì anh ta không coi cậu như một mối đe dọa. Và với cái ý nghĩ rằng người thấp kém hơn không phải là mối đe dọa, gia đình Park và cậu Min đã tạo ra kẽ hở để nhà Kim từng người một xông vào căn biệt thự kia.

Ở gần cuối phim, khi cơn mưa rào dội xuống cũng là lúc ranh giới giàu nghèo rõ ràng nhất. Một bầu không khí tươi mát cho nhà Park, đổi lại là tai họa cho nhà Kim. Cùng 1 sự thay đổi, nhưng người nghèo luôn chịu thiệt hơn. Ở những căn bán hầm, điều gây thiệt hại lớn nhất là mưa lớn gây ngập lụt, vốn là hậu quả của biến đổi khí hậu, mà hoạt động khai thác cạn kiệt giới nhà giàu lại là nguyên nhân chính.

Cơn mưa ập xuống cuốn phăng hết của nải của nhà Kim, dội cống rãnh lên đầu họ, tống cả khu ổ chuột vào trại tế bần chỉ sau một đêm. Nhưng đối với nhà Park, cơn mưa đã đem lại sinh khí cho đất trời, và cái nỗi khổ sở tưởng như không thể nguôi ngoai được khi cả nhà phải hủy chuyến cắm trại tan biến ngay khi ông bà Park sờ mó nhau trên ghế sofa.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Đây có thể nói là giây phút khó chịu nhất đối với cả khán giả lẫn cha con nhà Kim, đặc biệt là Ki-taek, khi cả gia đình Kim vừa giằng co nghẹt thở với vợ chồng nhà giúp việc, rồi ngay lập tức phải trốn trui trốn lủi như lũ gián dưới gầm bàn, ngay sát bên hai kẻ hợm hĩnh đang đàm tiếu về mùi của Ki-taek.

Là bố của hai đứa trẻ, Ki-taek hoàn toàn không muốn con mình nghe những âm thanh kia, và lại càng không muốn nghe ông Park hạ nhục mình chỉ vì một cái mùi “như tàu điện ngầm, như bắp cải thối”. Ki-taek là một người nhạy cảm và nhiệt tình, ta đều đã thấy cách ông hết mình cho những cuộc trò chuyện lúc lái xe với ông chủ, nên tôi tin rằng đây là chính lúc ông bắt đầu nhen nhóm lòng căm ghét ông chủ của mình.

Trong bài phỏng vấn với EW, Bong Joon Ho lưu ý rằng: “Thổ dân châu Mỹ có một lịch sử rất phức tạp, lâu đời và sâu sắc, nhưng trong gia đình này, câu chuyện đó bị thu hẹp thành sở thích và trang trí của một cậu bé, giống như cái cách cậu luôn thích mặc áo phông có in hình của Che Guevara mà không biết tí gì về cuộc sống và sự nghiệp của nhà cách mạng này.

Đó là thực tế những gì đang xảy ra trong thời đại hiện tại của chúng ta – bối cảnh và ý nghĩa đằng sau những điều này thật ra chỉ tồn tại như một thứ trang sức lòe loẹt bên ngoài mà rỗng tuếch ở bên trong”. Như một “trưởng giả học làm sang”, cách nói chuyện của gia đình Park cũng sính ngoại và khoe mẽ đến mức kì quặc, luôn sử dụng Tiếng Anh như thể phải cho cả thế giới biết rằng họ cao cấp hơn kẻ khác vậy.

Và điều này còn thể hiện ở một chi tiết khác: Tô mỳ Ram-don với thịt bò hảo hạng. Sự thật là người giàu cũng không khác người nghèo mấy. Họ đều thích ăn mỳ cả. Nhưng việc nhà Park sử dụng thịt bò hảo hạng cho một món ăn tầm thường như mỳ ăn liền cho ta thấy rõ là cái nhà này có bao nhiêu tiền trong túi, và bởi vì họ thuộc một tầng lớp cao hơn, ngay cả khi họ ăn như người bình dân, thì cái cách họ ăn cũng không bình dân chút nào.

Phân tích phim Parasite - Ký Sinh Trùng (2019)

Cuối cùng, trò chơi thổ dân da đỏ còn ám chỉ việc gia đình Park đang xâm lấn một nơi vốn đã có người, để rồi cuối phim, “người da đỏ” ấy – ông chồng của bà giúp việc, trốn thoát khỏi căn hầm và vừa trực tiếp vừa gián tiếp gây ra cái chết cho 2 người quan trọng nhất của 2 gia đình, cô con gái Ki-jung và ông Park. Cái chết của ông chồng bà giúp việc cũng giống hệt như cách dân da đỏ đã bị tận diệt sau khi người di cư độc chiếm mảnh đất Bắc Mỹ vậy.

Nguồn: Tạp nham của PHT

Article Tags:
·
Article Categories:
Phân tích phim · Phim ảnh

Comments are closed.